nhím tam thể (p2)

Anh ơi,

Anh có biết em nhớ anh lắm không? Anh là người em nói chuyện mỗi ngày! Anh là người nhắn tin với em mỗi ngày! Anh là người mà em mong chờ mỗi ngày! Anh là người mà em muốn ôm hôn mỗi ngày! Anh là người mà khiến em muốn thức dậy mỗi ngày học tập và làm việc. Cuộc sống này thật không dễ dàng, ít nhất là với em. Khi ở bên cạnh anh, em cảm thấy thế giới này thật nhẹ tênh, nó lênh thênh rồi ôm lấy trái tim em.

Anh ơi, anh nghĩ em có gặp được người tốt không anh? Anh nghĩ em có gặp được ai yêu thương và trân trọng em không anh?

Anh ơi, liệu em có gặp ai?

Anh ơi, em em em tưởng em mạnh mẽ lắm. Em tưởng em có thể nâng cả thế giới bằng thân hình nhỏ bé này. Nhưng hoá ra trái tim em cũng nhỏ bé như vậy. Trái tim của em không chịu được những tổn thương, những trống vắng, những nuối tiếc, những khuôn khổ, những lạnh lẽo và vô cảm.

Anh ơi, em không biết em bị gì nữa

Em sống với những lý tưởng mà em còn chả biết có phải của mình không nữa.

Em sống với sự thiếu tin tưởng và tự ti. Em…

Anh ơi, sao em gọi anh mà anh ko trả lời vậy ạ?

Không biết anh đang cảm thấy như thế nào? Giá như em cũng có thể dứt khoát như anh, dễ buông bỏ và theo đuổi như anh. Anh sẽ có 1 tương lai, còn em thì như một mớ rối nùi