Anh em nhà Menendez – Khi con trai bị xâm hại

Điều gì sẽ dễ lấy lòng thương của bạn hơn? Những đứa con của một gia đình kiểu mẫu, giàu ú ụ trên mảnh đất đắt đỏ bậc nhất xứ cờ hoa. Một vỏ bọc hoàn hảo đến nỗi những vết nứt xấu xí có thể bị phủ đầu rằng “Bọn nó giàu, có gì mà khổ?” Những nỗi đau của người giàu phải chăng chỉ là miếng hài thiên hạ?

Câu chuyện xảy ra vào năm 1989, khi nước Mỹ rúng động với một bản tin: Hai vợ chồng giàu có bị sát hại một cách tàn bạo tại Beverly Hills – khu vực “xắt ra miếng” của giới thượng lưu và nghệ sĩ. Điều này đặt dấu hỏi chấm lớn với một nơi “1m² là 20 người khổng lồ”. Điều khó hiểu tiếp theo: tại sao sát thủ lại là hai cậu con trai của gia đình này. Chỉ một tuần sau khi bố mẹ bị giết hại tại chính căn nhà của mình, hai cậu con trai gây khó hiểu với những cuộc mua sắm xa hoa không phanh. Bộ họ không day dứt vì cái chết của song thân?

Không lâu sau đó, họ đã thú tội tại phiên tòa – chính họ đã ra tay với bố mẹ mình. Nhưng câu hỏi lúc này không còn “hung thủ là ai” mà chuyển sang “tại sao họ làm vậy”. Rất nhiều nỗ lực từ phía luật sư, chuyên gia tâm lý vào cuộc để đi tìm cội rễ vấn đề. Động cơ của họ là gì? Một số người và công tố viên nghĩ họ làm vậy vì khối tài sản thừa kế kếch xù. Nhưng, đằng nào họ chả nhận được số tiền đó. Họ là những đứa con trai duy nhất trong gia đình mà. Không cho họ thì cho ai? Và thực tế thì họ vẫn đang được xài tiền cho không mà.

Trong các cuộc thẩm vấn và trò chuyện với chuyên gia, hai anh em họ đều khăng khăng về gia đình đáng ngưỡng mộ của mình, đặc biệt là người bố. Bố của họ là dân kinh doanh khét tiếng, nắm giữ chức vụ lớn tại các công ty “máu mặt” như Hertz và RCA Records. Đối với họ, bố là một tượng đài, là “Chúa”. Còn mẹ họ được khẳng định là người phụ nữ chu đáo, chăm chút cho con cái. Xuất thân của bà là một hoa khôi. 

Nhưng tất cả dần được hé mở khi càng nhiều nhân chứng bóc tách vẻ ngoài hào nhoáng của gia đình Menendez. Và cậu em trai đã dần mở lòng khi vẽ bức tranh về gia đình trong một cuộc tham vấn tâm lý. Bức tranh này thể hiện sự hung hãn của một nhân vật hình que – được cho là người bố. Nhân vật này được khắc họa to lớn hơn hẳn những nhân vật khác, thể hiện sự chiếm ưu thế, đàn áp. Nhiều người thân của hai anh em cũng đã chứng kiến kiểu giáo dục khắc nghiệt của người bố và sự thờ ơ của người mẹ. 

Có điều mọi chuyện không dừng tại đó. Anh em nhà Menendez thừa nhận bị chính bố ruột của mình xâm hại tình dục từ khi mới 6 tuổi. Chuyện này vẫn tiếp diễn với người em trai đến năm cấp 3. Hai anh em họ có sự gắn kết đau thương (traumatic bonding) với người bố. Vào những khoảnh khắc ấy, họ mới cảm nhận được tình yêu thương của bố mình. Người mẹ được cho là đã biết toàn bộ sự việc nhưng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Sau khi chia sẻ quá khứ đen tối ấy, tưởng chừng câu chuyện về họ dấy lên lời cảnh tỉnh nhưng hóa ra họ lại bị đem làm trò cười, chủ đề bàn tán, chuyện phiếm.

Phiên tòa thứ nhất rơi vào bế tắc khi bồi thẩm đoàn chia thành 2 phe bỏ phiếu hòa. Phiên tòa thứ hai bị điều hướng thành 2 kết cục: một là vô tội hai là tội giết người cấp độ 1. Những lời khai, nhân chứng và luận điểm về việc xâm hại bị hạn chế trước tòa. Kết quả là hai anh em bị kết tù chung thân không ân xá.

Theo báo cáo của Centers for Disease Control (Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh), cứ trong 9 nam giới Mỹ thì có một người bị quấy rối tình dục ở nơi công cộng. Một nghiên cứu khác cũng chỉ ra rằng nam giới ít có xu hướng tố cáo và lên tiếng về hành vi tấn công tình dục hoặc quấy rối cũng như tìm cách điều trị chính thức cho những tổn hại liên quan.

Nguyên nhân đằng sau sự dè chừng này thường đến từ phản ứng tiêu cực, định kiến ​​xung quanh tính nam và xu hướng tính dục. Chẳng hạn như người nam lúc nào cũng ở “kèo trên”, “không được yếu mềm” hay “đàn ông nghiện làm tình”. Điều này thường cào bằng tính nghiêm trọng và những tổn thương lâu dài của nạn nhân. Chúng khiến họ không muốn tìm kiếm sự giúp đỡ và cố gắng vùi lấp những chấn thương.

Bài viết không để bênh vực tội ác của 2 anh em. Vì đối với mình mỗi khi xem phim tài liệu tội phạm, mình không chỉ chăm chăm đi tìm hung thủ mà còn là những câu hỏi “domino” đằng sau. Chúng ta chẳng bao giờ biết hết về sự thật. Có khi trên đời này, chẳng có gì là thật cả. Chúng ta xây sự thật thì cũng phải học cách dỡ bỏ nó. Không phải giới tính nào cũng trong một khuôn mẫu, không phải những tổn thương nào cũng thành lời.

Và không phải ai cũng hạnh phúc như cách họ thể hiện.

Leave a comment