Mình không ngừng đi. Khi nào mới có thể ở lại?
Có một người đọc blog của mình, thực sự đọc nó. Có một người vẽ nhím và gấu trên chiếc xe buýt sô-cô-la và in thành áo cho mình. Có một người lắp lego, làm nến, làm hộp giáng sinh cho mình. Có một người đặt hẹn giờ nhắn tin động viên mình vào ngày đầu tiên đi làm. Có người ủng hộ mọi quyết định của mình dù nó chông chênh và ngông cuồng đến mức nào. Có người đặt đồ ăn cho mình mỗi khi tan làm, đặt mùng vì mình kêu muỗi. Khi say gọi điện cho mình, đi đâu cũng chụp hình cho mình xem. Nếu sau này chúng ta sống chung, mình muốn có máy chiếu phim để chúng ta cùng xem phim và nghe nhạc. Chúng ta cùng nuôi mèo và chơi game mỗi tối thứ 7. Có một người khoe mình với người khác dù mình chưa chắc chắn đến thế. Chiếc thiệp có ngôi nhà bóng bay. Nó sẽ bay đến nơi nó cần đến, chỉ là không có người trong đó. Có người ném đồ khi tức giận, nói không trước mặt gia đình họ. Có người giấu mình vì sợ mình buồn và suy nghĩ. Có người nói dừng lại và không đến chở mình. Có người có thể dễ dàng quên. Có người biết được cuộc sống mới và không bao giờ ngoảnh lại.
Có một người được cười rất nhiều với những trò đùa ấm ớ. Có một người kể chuyện trên trời dưới biển mỗi tối. Có người hãnh diện vì có người yêu mình. Có người dành thời gian trên những chuyến bay. Có người thường im lặng vì sợ rằng những điều mình muốn nói thật vô lý. Có người sẵn sàng một cuộc sống họ chưa bao giờ nghĩ tới. Có người níu kéo như cách họ nghĩ người khác níu kéo mình. Có người không ngừng khóc. Có người vừa ăn lạp xưởng và nghĩ sao nó chả ngon gì cả. Có người buồn rất nhiều. Có người vùi đầu vào nhiều chuyện khác nhau để buổi đêm của họ ngắn hơn. Có người luôn trăn trở liệu thực sự, thực sự có ai ở lại, ấm áp và nắm chặt lấy mình. Người đó hay nhìn lại nhưng cũng không bao giờ bước lùi. Cảm xúc của người ấy không dành cho một người mà dành cho quãng thời gian đã từng có.
Eun-ho đã hỏi Jeong-won về những đứa con và chuyện kết hôn. Nhưng Jeong-won lại hỏi về chuyện chia tay. Eun-ho đã chăm chỉ làm game. Jeong-won tiếp tục học và đỗ vào trường cô mong muốn. Cả hai đều thành công sau đó. Thật kỳ lạ, mình hiểu hết. Mình khóc từ những giây phút đầu đến khoảnh khắc cuối cùng. Người có nhiều lời hứa và người chưa từng hứa. Mình không “giá như”. Không nuối tiếc. Chỉ là bao giờ cảm xúc ấy mới đến lần nữa? Hay đó là cảm xúc duy nhất trong đời. Chúng ta có tất cả và có nhiều thứ chúng ta không nghĩ chúng ta sẽ cần. Một thoáng chốc, mình lại ngồi đây. Sau những chuyến đi, mình lại trở về căn phòng này.
Leave a comment